MANILA, Philippines-
Viết một bức thư trang trọng là một kỹ năng mà học sinh cần phải đạt được trong năm học đầu tiên của cấp 3 ở Philippines. Cô Antonella Mabulac, một giáo viên kỳ cựu đã có kinh nghiệm 10 năm giảng dạy tại trường cấp 3 Pasay City West, mong muốn học sinh của mình tiến xa hơn lối viết thư máy móc thông thường. Trong một hoạt động gần đây có sử dụng bài trình diễn đa chức năng, cô đã yêu cầu học sinh khai thác sức mạnh của câu chữ như một nguồn lực thúc đẩy hoà bình thế giới.
Học trò của cô Mubalac là những học sinh mới vào cấp 3, chủ yếu ở lứa tuổi từ 13 đến 14. Mặc dù còn nhỏ tuổi, nhưng các em đã nhận thức rõ rằng những xung đột căng thẳng leo thang trên thế giới có thể dẫn đến chiến tranh.
Để chuẩn bị cho bài giảng của mình, cô Mubalac sử dụng một chiếc máy tính và màn hình để trình chiếu bài trình bày đa phương tiện của mình cho học sinh xem. Trước hết, học sinh quan sát 1 bức tranh vẽ cảnh ánh nắng mặt trời trên sóng đại dương thanh bình, và 1 bức khác chụp cảnh gia đình. Học sinh được yêu cầu mô tả lại những gì chúng nhìn thấy, và nói về các khái niệm như “sự thanh bình” và “hạnh phúc”.
Tâm trạng của học sinh sẽ trở nên căng thẳng hơn khi trang tiếp theo chiếu cảnh nổ bom hạt nhân. Học sinh cùng thảo luận về các sự kiện đã diễn ra rất lâu trước khi các em được sinh ra , khi bom được ném xuống Hiroshima và Nagasaki trong Chiến tranh thế giới lần thứ II. Các trang trình chiếu kế tiếp gợi mở nhiều thảo luận hơn về những ảnh hưởng của vụ nổ hạt nhân này đến cuộc sống con người, và đến môi trường thế giới. Thảo luận của lớp học được chuyển tới những sự kiện gần đây và những căng thẳng gia tăng diễn ra trên thế giới, và cô Mubalac hỏi học sinh xem liệu chúng có cho rằng chiến tranh hạt nhân là một nguy cơ thường trực hay không.
Cô hỏi học sinh: “Các em còn trẻ như vậy thì các em có thể làm gì để ngăn chặn các nước lớn sử dụng vũ khi huỷ diệt hàng loạt hay không?
Nhiều cánh tay trong lớp sẽ giơ lên với nhiều chiến lược thúc đẩy hoà bình của học sinh. Khi một bé gái đề xuất viết thư cho các nhà lãnh đạo thế giới, giáo viên sẽ hỏi ý kiến xem những lá thư như vậy có thể được phổ biến rộng rãi bằng cách nào là tốt nhất. Một học sinh cho biết là “nếu những bức thư của chúng em được đăng trên báo, những người khác có thể đọc chúng”. Và đây chính là bài tập mà cô Mubalac đã định trước. Viết thư cho các nhà biên tập của các tờ bào sẽ cho học sinh kinh nghiệm cá nhân về viết thư thuyết phục. Nó sẽ cho phép học sinh trải nghiệm câu thành ngữ cổ “Ngòi bút mạnh hơn gươm giáo”.
Sau bài trình bày đa phương tiện đó, học sinh được khuyến khích viết bài, và đó là những gì người giáo viên này định trước khi cô xây dựng bài học này là một phần trong khoá đào tạo của Chương trình Dạy học của Intel. Trước khi tham gia khoá đào tạo do một giáo viên cốt cán trong trường của cô tiến hành, cô Mabulac có rất ít kinh nghiệm về các ứng dụng khác ngoài hệ soạn thảo văn bản. Cô cho biết: “Tôi có máy tính ở nhà, nhưng tôi chỉ dùng nó để soạn thảo mà thôi”. Trường cấp 3 Pasay City West là một ngôi trường nằm trong thành phố Pasay náo nhiệt của Manila, đã nhận được một phòng máy gồm 20 chiếc trong chương trình phát kiến quốc gia về thúc đẩy công nghệ tới trường học. Khoá đào tạo của Chương trình Dạy học của Intel được coi như một nguồn lực hỗ trợ giáo viên tự tin hơn trong việc sử dụng thiết bị mới.
Khi cô Mubalac bắt đầu tham gia khoá học, cô thừa nhận rằng: “Tôi cảm thấy lo lắng. Tôi lo không biết mình có kham nổi không, và lo rằng các thành viên khác có trình độ cao hơn nhiều. Tôi thấy mình như một người mới đi học vậy”. Tuy vậy, với sự kiên trì của Dalisay Esguerra, người giảng viên cốt cán, và sự hỗ trợ của những người cùng học, sự tự tin của cô dần tăng lên. “Dần dần từng chút một, tôi đã có thể nắm được những kỹ năng mới”, cô Mabulac nói với một nụ cười trên môi.
Các giáo viên tham gia khoá học này đã cam kết dành thời gian ngoài giờ để nâng cao kỹ năng công nghệ của mình. Với số lượng học sinh là 5.400 người, trường Pasay City West dạy hai ca một ngày. Cô Mabulac dạy vào các buổi sáng, có nghĩa là một ngày của cô bắt đầu từ 6 giờ sáng, và thường kết thúc vào đầu giờ chiếu. Trong suốt khoá học, cô đã ở lại trường cả ngày. Cô cho biết: “Thật mệt mỏi, nhưng cũng thật vui khi được làm việc cùng với các giáo viên khác. Chúng tôi như những người bạn học. Với tôi, đó là một cơ hội thật thú vị”.
Cô Mabulac thiết kế bài trình bày về viết thư trong khoá đào tạo đó. Cô cho biết: “Thoạt đầu, tôi rất lúng túng không biết lập kế hoạch cho bài học nào”. Sau đó, cô tình cờ thấy một cuốn giáo khoa với một mẫu viết thư của học sinh phản ứng lại việc Pháp thử hạt nhân năm 1995. Cô đã quyết định liên hệ bài học này với những sự kiện thời sự của thế giới. Một giáo viên khoa học đã giúp kết hợp lại các ý tưởng, ví dụ như các nguy cơ sức khoẻ do thử hạt nhân gây ra.
Lần đầu tiên sử dụng bài trình chiếu với học sinh, cô Mabulac đã thấy hài lòng với những phản hồi của chúng. Cô nói: “Bài trình bày đó đã thu hút chúng ngay, và nó cho phép tôi trình bày bài học theo một cách thức rõ ràng hơn”. Các hiệu ứng hình ảnh và âm thanh của bài trình bày cũng cho thấy tính thuyết phục, bằng cách thu hút nhiều loại giác quan trong quá trình học. Được xem một bài trình bày đa phương tiện là điều mới với phần lớn học sinh. Chúng ít được thấy máy tính và màn hình video trong lớp học.
Cô Mabulac cho biết cô đã thử đi thử lại để điều chỉnh tiến độ thông tin trong bài học và tạo cơ hội cho học sinh thảo luận trong suốt bài trình bày. Khi lớp học tham gia vào bài học này, “học sinh chủ động hơn trong thảo luận và tập trung hơn”. Mắt chúng tập trung trên màn hình chứ không hề sao lãng. Dường như chúng học vào hơn nhiều.”
Bài tập tiếp theo, học sinh sẽ viết những lá thư riêng, sau đó đọc chúng trước lớp. Cô Mabulac nói: “Chúng tôi sẽ thảo luận thông điệp, cách sử dụng ngôn từ của các em, và khuôn mẫu của các lá thư”. Bước cuối cùng, học sinh sẽ gửi các bức thư này cho các tờ báo để “đăng tải nếu có thể”, với hy vọng rằng những từ ngữ được lựa chọn cẩn thận của chúng sẽ đến được với đông đảo khán giả, và có thể sẽ làm thay đổi bánh xe lịch sử.